WELCOME

Chào mừng quý vị đã ghé thăm

Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Gốc > Bài viết > Lưu giữ kỉ niệm > nhật ký yêu thương (ST) >

Hồi ức về cô giáo lớp 1 (TD)

Năm 1970 tôi vào lớp một. Cũng như bao đứa trẻ khác tôi ngỡ ngàng khi bước vào một môi trường mới, trường tiểu học Thế Dạ; nay là trường tiểu học Vỷ Dạ Thành phố Huế bây giờ.

Trong kí ức của tôi sau 43 năm tôi vẫn còn nhớ vòng tay ấm áp của cô những ngày đầu tôi đến trường (hồi đó không học mẫu giáo trước khi vào lớp một như bây giờ) nhờ thế tôi đã nhanh chóng thích ứng ứng với môi trường mới. Bây giờ nghĩ lại tôi nghĩ cô chẳng áp dụng phương pháp gì đâu mà cô chỉ đối xử với học sinh bằng cái tâm của mình mà thôi vì không chỉ riêng mình tôi mà tất cả các bạn khác cũng như vậy, trí óc non nớt của tôi lắm lúc lúc cũng ghen tỵ với các bạn, cứ nghĩ cô là của mình khi thấy cô ân cần với các bạn khác. Ngày đó gia đình tôi nghèo lắm; bố đi làm xa một năm về nhà đôi ba lần mẹ tôi tảo tần sớm hôm một mình nuôi sáu chị em tôi, hàng ngày cô đèo tôi đi và về trên chiếc xe đạp cũ kỹ của cô; tôi còn nhớ cái cảm giác an tâm, được chở che lúc đó.

Cuối năm học đó tôi được cô tặng một chiếc bút hiệu pilot đến năm 1975 thì bị mất khi cùng mẹ đi tản cư, lần cuối cùng tôi gặp cô là những ngày trước ngày Huế giải phóng; lúc đó là đầu tháng 3 năm 1975 tôi đang học lớp năm, cô nói với tôi rằng “ con phải cố gắng học để sau này giúp đỡ mẹ, bàn tay con trời sinh ra là để cầm bút chứ không phải để làm việc khác…” lúc đó tôi chưa có ý niệm về việc học, nhưng lời khuyên của cô theo tôi suốt những năm tháng sau này, đã giúp tôi vượt qua những vất vả của những năm 80 và những năm học sư phạm  để đến trường.

Bước chân vào nghề giáo tôi lấy cô làm tấm gương nhắc nhở tôi mỗi ngày: hết lòng vì học sinh của mình và tự nhủ mình cũng như răn dạy hai con của mình làm việc gì cũng bằng cái tâm – không được nửa vời – bây giờ cứ mỗi lần chở học sinh cái cảm giác của tôi khi bàn tay nhỏ xíu các em níu vào áo tôi chắc cũng giống như cảm giác yêu thương của cô ngày xưa khi tôi níu vào áo cô.

          Khi đã trưởng thành tôi cố ý tìm cô (chắc cô cũng đã hơn 80 rồi) nhưng không được vì hồi đó tôi quá nhỏ; chỉ biết rằng cô tên Nhạn nhà ở đường Trần Hưng Đạo – Huế; âu cũng là lẽ đời; “ Người đưa đò có bao giờ nhớ hết những người mình đưa sang sông” nhưng dễ gì bạn để lại trong tâm hồn người khác một ấn tượng đeo đẳng suốt cuộc đời. Bạn hãy sống hết lòng với mọi người đi, hạnh phúc sẽ đến với bạn.


Nhắn tin cho tác giả
Lê Thị Thu Thảo @ 12:04 02/05/2017
Số lượt xem: 305
Số lượt thích: 0 người
 
Gửi ý kiến